
| | Mã bài: 1279 #1 |
| Guest | ![]() Đó là tên một bộ phim mà gã đã từng xem. Phim do Arnold Schwarzenegger sắm vai chính: một anh chàng thám tử chìm. Anh thám tử này kín miệng lắm. Đến vợ anh, anh còn nói dối rằng, mình là nhân viên của một công ty máy tính. Thế mà khi phát hiện ra vợ nói dối mình, anh chàng đã dùng các biện pháp nghiệp vụ để theo dõi vợ. Highslide JS Lắm lúc, gã cũng ước gì mình có một bộ thu-phát mini như của Arnold thì tốt. Gã cũng sẽ bắt chước trong phim, gắn một con rệp điện tử vào cái dây buộc tóc rồi tặng nàng. Không, thế thì xâm phạm đời sống riêng tư của nàng mất. Thực ra mà nói, gã có đủ năng lực để can thiệp một cách thô bạo vào hòm thư điện tử của nàng, nhưng tính gã không thích thò mũi vào những việc không có liên quan đến mình, nên cũng coi như là đã quên luôn cái password để mở hòm thư đó. Gã chả cần biết và nói cho đúng hơn, là chẳng có quyền được biết, nàng đã gửi thư cho ai, hay ai đã gửi thư cho nàng, mà chỉ cần biết, hai đứa vẫn liên lạc thường xuyên là được. Thế mà hơn một tháng nay, chẳng thấy nàng gửi thư cho gã. Mở hòm thư của mình ra, hễ gã thấy thư mới, thì y như rằng của người khác gửi đến cho gã, chẳng thấy nàng đâu. Hồi mới quen nhau, gã và nàng liên lạc qua một cô bạn. Mỗi lần tan học về, gã lại phấp phỏm mở những dòng chữ xanh xinh xinh ra, xem nàng kể cho gã chuyện gì. Lâu hơn chút nữa, là những cú điện thoại. Nhưng bây giờ, mỗi lần gã gọi đến, nếu không nhận được câu "Tớ bận" hay "Tớ đang buồn ngủ lắm!" thì cũng chẳng có ai nhấc máy. Cái hồi mà chẳng bao giờ thấy nàng bận hay buồn ngủ đấy, gã còn vô tư lắm. Thật ra, lúc mới quen nhau thì gã vô tư thật, chẳng thèm chú ý đến nàng một chút gọi là cho phải phép. Thậm chí, đến cái sinh nhật lần đầu tiên của nàng, gã cũng chẳng buồn đến làm chi cho mệt. Nhưng càng ngày, càng chơi với nàng, gã càng cảm thấy nàng có một cái gì đó không giống với những người con gái, mà gã cho là tầm thường khác. Thế là gã làm thơ. Thơ của gã, nếu mà gửi đăng HHT, chắc chắn ban biên tập sẽ cho vào sọt rác, chứ không dễ như mấy tờ báo khác. Gã nghiệm rồi, HHT không bao giờ đăng những bài thơ có mùi vị tình cảm viễn mơ, phi thực tế. Phải mạnh mẽ, phải hiện đại. Mà dù các báo khác có dễ dãi hơn HHT một chút, gã cũng không gửi. Thứ nhất, thơ của gã không phải củ khoai, đóng cái dấu nào cũng được. Nhưng thứ hai, là thế nào lũ bạn cũng biết, cũng chọc ngoáy vào cái tình cảm đến là chân thành của gã giành cho nàng. Các bài thơ của gã, gã chép hết vào nhật ký, và giấu tịt một chỗ. Trong khi, gã có một quyển nhật ký vờ khác, ghi toàn chuyện vớ vẩn, lại đặt rất "kín đáo" trong ngăn kéo bàn - quyển nhật ký dành cho những kẻ tò mò. Thế rồi, gã đã thu hết can đảm, chép gửi tất cả thơ thẩn của gã cho tòa soạn của đời mình: cặp sách của nàng. Đó là sự kiện đầu tiên của những biểu hiện lạnh lùng của nàng đối với gã. Mới biết hóa ra, nàng đối với gã thật vô tư. Cái sự vô tư ấy làm gã hiểu lầm, và nhen nhóm một cái gì đó nhè nhẹ trong lòng gã mỗi khi gã thấy nàng cười. Từ sự vô tư của nàng, gã còn nghiệm ra một điều nữa: gã sẽ cô đơn suốt đời, vì thứ nhất, gã dát, còn thứ hai: những cô nào quý mến gã, bạo dạn với gã, thì lại không yêu gã. Ngay đến cả nàng, quí gã đến thế... Gã chợt nhớ một câu, của mấy thằng bạn lưu truyền "chuối chặt một nhát không đổ", lại nhớ câu "Easy come, easy go". Thế mà một tháng nay, gã cứ như một thằng mất hồn, vơ vơ vẩn vẩn. Gã quyết định chặt tiếp nhát thứ hai. Dắt xe máy ra, gã đến thẳng nhà nàng. Highslide JS Đón tiếp gã, là một khuôn mặt lạnh như băng đá. Khuôn mặt ấy pha nước mời gã - cái điều mà ngày xưa nàng cho là "rách việc" với "khách sáo quá". Gã ngồi nhìn cốc nước chè, rồi ngọ nguậy một cách khổ sở trên ghế. Nhìn cốc nước chán, gã lại ngắm mấy con kiến đang khua râu một cách vô tư gần lọ đường. Lũ kiến thật sướng! Chúng không có tình cảm, chỉ biết sống vô tư, ăn, ngủ, và chết. Nhìn kiến chán, gã lại đưa mắt nhìn mấy con thạch sùng trên trần nhà. Thạch sùng còn ăn được muỗi, chứ từ bé đến giờ, gã chưa bao giờ bắt được muỗi bằng cách thè lưỡi ra như vậy cả. Ngắm thạch sùng được một lúc gã đứng dậy: -Thôi! Tớ về. Nàng cũng đứng lên: - Hoàng đợi tôi một lát! Nàng vừa xưng "tôi" với gã! Quái quỷ thật, nàng đào đâu ra cái đại từ khỉ gió đó cơ chứ. Gã đã từng đọc "Thép đã tôi thế đấy", vì cứ tưởng do một ông kỹ sư cơ khí viết. Rốt cuộc gã vẫn chưa biết người ta tôi thép như thế nào cả. Có thể, lên đại học những ông thầy bệ vệ sẽ dạy gã cách tôi thép. Chợt nàng xuất hiện, với một chiếc phong bì trên tay. Nét chữ trên phong bì quen quen: đúng là phong bì gã nhét vào cặp sách nàng. Nàng chìa ra: - Của Hoàng phải không? Gã ngượng ngập gật đầu. Nàng lại nói tiếp: - Thế thì cầm lấy! Từ nay đừng coi tôi là bạn nữa! Gã cố vớt vát: - Tớ... xin... lỗi... ! ... Tớ... tớ... chỉ đùa một chút... tớ ... Nàng ngắt lời gã, lạnh lùng: - Đừng có tớ tớ ấy ấy gì nữa! Đã bảo không còn là bạn nữa cơ mà! Về đi! Gã run run cầm lấy chiếc phong bì, dắt xe ra cổng. Nhấn nút khởi động, gã nhìn nàng lần cuối. Bốn mắt gặp nhau, nàng cười: - Đồ ngốc! Về đi! Gã ngẩn người trước nụ cười kì lạ vừa biến mất sau hai cánh cổng to uỳnh. Chợt cảm bì thư mỏng dính, gã mở ra. Không thấy mấy bài thơ của gã đâu, chỉ vỏn vẹn 7 chữ: Em đọc rồi, thơ anh hay lắm! (Truyện ngắn của Đỗ Hoàng Ngọc Ánh) |
|
![]() |
| Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách) | |
| Ðiều chỉnh | |
| Xếp bài | |
| |